再和阮轩即事
游人随处踏青时,日永天低乐奏迟。水上往还多翠碧,盘中光洁尽琉璃。
重山复岭争侵户,浅杏深桃半出篱。正是鲜春堪爱惜,劝君莫作送春诗。
yóu
游
rén
人
suí
随
chù
处
tà
踏
qīng
青
shí
时
,
rì
日
yǒng
永
tiān
天
dī
低
lè
乐
zòu
奏
chí
迟
shuǐ
。
shàng
水
wǎng
上
huán
往
duō
还
cuì
多
bì
翠
pán
碧
,
zhōng
盘
guāng
中
jié
光
jǐn
洁
liú
尽
li
琉
璃
。
chóng
重
shān
山
fù
复
lǐng
岭
zhēng
争
qīn
侵
hù
户
,
qiǎn
浅
xìng
杏
shēn
深
táo
桃
bàn
半
chū
出
lí
篱
zhèng
。
shì
正
xiān
是
chūn
鲜
kān
春
ài
堪
xī
爱
quàn
惜
,
jūn
劝
mò
君
zuò
莫
sòng
作
chūn
送
shī
春
诗
。