杂诗六首

唐代 李华
黄钟叩元音,律吕更循环。邪气悖正声,郑卫生其间。 典乐忽涓微,波浪与天浑。嘈嘈鸱枭动,好鸟徒绵蛮。 王吉归乡里,甘心长闭关。 玄黄与丹青,五气之正色。圣人端其源,上下皆有则。 齐侯好紫衣,魏帝妇人饰。女奴厌金翠,倾海未满臆。 何忍严子陵,羊裘死荆棘。 甘酸不私人,元和运五行。生人受其用,味正心亦平。 爪牙相践伤,日与性命争。圣人不能绝,钻燧与炮烹。 嗜欲乘此炽,百金资一倾。正销神耗衰,邪胜体充盈。 颜子有馀乐,瓢中寒水清。 阴魄沦宇宙,太阳假其明。臣道不敢专,由此见亏盈。 未闻东菑稼,一气嘉谷成。上天降寒暑,地利乃可生。 葛藟附柔木,繁阴蔽曾原。风霜摧枝干,不复庇本根。 女萝依松柏,然后得长存。 孔光尊董贤,胡广惭李固。儒风冠天下,而乃败王度。 绛侯与博陆,忠朴受遗顾。求名不考实,文弊反成蠹。 结交得书生,书生钝且直。争权复争利,终不得其力。 我逢纵横者,是我牙与翼。相旋如疾风,并命趋紫极。 奔车得停轨,风火何相逼。仁义岂有常,肝胆反为贼。 勿嫌书生直,钝直深可忆。
huáng zhōng kòu yuán yīn   gèng xún huán xié bèi zhèng shēng   zhèng wèi shēng jiān
diǎn yuè juān wēi   làng tiān hún cáo cáo chī xiāo dòng   hǎo niǎo mián mán
wáng guī xiāng   gān xīn zhǎng guān
xuán huáng dān qīng   zhī zhèng shèng rén duān yuán   shàng xià jiē yǒu
hóu hǎo   wèi rén shì yàn jīn cuì   qīng hǎi wèi mǎn
rěn yán líng   yáng qiú jīng
gān suān rén   yuán yùn xíng shēng rén shòu yòng   wèi zhèng xīn píng
zhǎo xiāng jiàn shāng   xìng mìng zhēng shèng rén néng jué   zuàn suì pào pēng
shì chéng chì   bǎi jīn qīng zhèng xiāo shén hào shuāi   xié shèng chōng yíng
yán zi yǒu   piáo zhōng hán shuǐ qīng
yīn lún zhòu   tài yang jiǎ míng chén dào gǎn zhuān   yóu jiàn kuī yíng
wèi wén dōng jià   jiā chéng shàng tiān jiàng hán shǔ   nǎi shēng
lěi róu   fán yīn céng yuán fēng shuāng cuī zhī gàn   běn gēn
luó sōng bǎi   rán hòu cháng cún
kǒng guāng zūn dǒng xián   guǎng 广 cán fēng guān tiān xià   ér nǎi bài wáng
jiàng hòu   zhōng piáo shòu qiú míng kǎo shí   wén fǎn chéng
jié jiāo shū shēng   shū shēng dùn qiě zhí zhēng quán zhēng   zhōng
féng zòng héng zhě   shì xiāng xuán fēng   bìng mìng
bēn chē tíng guǐ   fēng huǒ xiāng rén yǒu cháng   gān dǎn fǎn wèi zéi
xián shū shēng zhí   dùn zhí shēn