杂诗平韵 其二十七

宋代 章甫
容膝无妨抱膝吟,梦中踪迹亦升沉。昨非自必从今是,枉尺何曾有直寻。 泣璞三来方悟璧,焦桐一爨便知琴。风尘物色相逢处,难易全凭见浅深。
róng fáng bào yín   mèng zhōng zōng shēng chén zuó fēi cóng jīn shì   wǎng chǐ zēng yǒu zhí xún
sān lái fāng   jiāo tóng cuàn biàn 便 zhī qín fēng chén xiàng féng chǔ   nán quán píng jiàn qiǎn shēn