杂言用投丹阳知己兼奉宣慰判官

唐代 李白
客从昆崙来,遗我双玉璞。云是古之得道者西王母食之馀,食之可以凌太虚。 受之颇谓绝今昔,求识江淮人犹乎比石。如今虽在卞和手,□□正憔悴。 了了知之亦何益,恭闻士有调相如。始从镐京还,复欲镐京去。 能上秦王殿,何时回光一相眄。欲投君,保君年,幸君持取无弃捐。 无弃捐,服之与君俱神仙。
cóng kūn lún lái   shuāng yún shì zhī dào zhě 西 wáng shí zhī   shí zhī líng tài
shòu zhī wèi jué jīn   qiú shí jiāng huái rén yóu shí jīn suī zài biàn shǒu       zhèng qiáo cuì
liǎo liǎo zhī zhī   gōng wén shì yǒu tiáo xiàng shǐ cóng hào jīng hái   hào jīng
néng shàng qín wáng diàn 殿   shí huí guāng xiāng miǎn tóu jūn   bǎo jūn nián   xìng jūn chí juān
juān   zhī jūn shén xiān