赠别芝麓先生,即用其题《乌丝词》韵

清代 陈维崧
四十诸生,落拓长安,公乎念之。 正戟门开日,呼余惊座;烛花灭处,目我于思。 古说感恩,不如知己,卮酒为公安足辞?吾醉矣!纔一声河满,泪滴珠徽。 昨来夜雨霏霏,叹如此狂飙世所稀。 恰山崩石裂,其穷已甚;狮腾象踏,此景尤奇。 我赋将归,公言小住,归路银涛百丈飞。 氍毹暖,趁铜街似水,赓和无题。 归去来兮!竟别公归,轻帆早张。 看秋方欲雨,诗争人瘦;天其未老,身与名藏。 禅塌吹箫,妓堂说剑,也算男儿意气扬。 真愁绝,却心忧似月,鬓秃成霜。 新词填罢苍凉,更暂缓临歧入醉乡。 况仆本恨人,能无刺骨;公真长者,未免霑裳。 此去荆溪,旧名罨画,拟绕萧斋种白杨。 从今后,莫逢人许我,宋艳班香。
shí zhū shēng   luò tuò cháng ān   gōng niàn zhī  
zhèng mén kāi   jīng zuò   zhú huā miè chù   sāi  
shuō gǎn ēn   zhī   zhī jiǔ wèi gōng ān   zuì   cái shēng mǎn   lèi zhū huī  
zuó lái fēi fēi   tàn kuáng biāo shì suǒ  
qià shān bēng shí liè   qióng shèn   shī téng xiàng   jǐng yóu  
jiāng guī   gōng yán xiǎo zhù   guī yín tāo bǎi zhàng fēi  
shū nuǎn   chèn tóng jiē shì shuǐ   gēng  
guī lái   jìng bié gōng guī   qīng fān zǎo zhāng  
kàn qiū fāng   shī zhēng rén shòu   tiān wèi lǎo   shēn míng cáng  
chán chuī xiāo   táng shuō jiàn   suàn nán ér yáng  
zhēn chóu jué   què xīn yōu shì yuè   bìn chéng shuāng  
xīn tián cāng liáng   gèng zàn huǎn lín zuì xiāng  
kuàng běn hèn rén   néng   gōng zhēn zhǎng zhě   wèi miǎn zhān shang  
jīng   jiù míng yǎn huà   rào xiāo zhāi zhǒng bái yáng  
cóng jīn hòu   féng rén   sòng yàn bān xiāng