赠成炼师四首

唐代 刘言史
花冠蕊帔色婵娟,一曲清箫凌紫烟。 不知今日重来意,更住人间几百年。 黄昏骑得下天龙,巡遍茅山数十峰。 采芝却到蓬莱上,花里犹残碧玉钟。 等闲何处得灵方,丹脸云鬟日月长。 大罗过却三千岁,更向人间魅阮郎。 曾随阿母汉宫斋,凤驾龙輧列玉阶。 当时白燕无寻处,今日云鬟见玉钗。
huā guān ruǐ pèi chán juān   qīng xiāo líng yān
zhī jīn chóng lái   gèng zhù rén jiān bǎi nián
huáng hūn xià tiān lóng   xún biàn máo shān shù shí fēng
cǎi zhī què dào péng lái shàng   huā yóu cán zhōng
děng xián chǔ líng fāng   dān liǎn yún huán yuè zhǎng
luó guò què sān qiān suì   gèng xiàng rén jiān mèi ruǎn láng
céng suí ā hàn gōng zhāi   fèng jià lóng píng liè jiē
dāng shí bái yàn xún chù   jīn yún huán jiàn chāi