赠二李居士

宋代 郭祥正
二子跨黄犊,寻春造龙眠。身披五云装,翠发散垂肩。 群儿漫相逐,不识南昌仙。我往一长揖,问我聊停鞭。 深林藉草坐,对酌临潺湲。琅琅听险语,了了出爱缠。 月殿折芳桂,高名金榜悬。掉头不回顾,息迹棦淳源。 穷幽采紫芝,长啸呼青猿。使我慕高节,神魄方森然。 言归恨不早,白雪羞盈颠。于时业无补,碌碌随冗员。 交趾近反逆,蚁聚浮战船。邕廉皆失守,圣主忧南边。 上将命逵卨,睿算天所传。虎罴十万众,干戈与云连。 倾海洗枭巢,拓境除狼烟。怅怀炎瘴地,何日闻凯旋。 北虏恃骄黠,分疆亦逾年。庙谟非不深,遣使皆俊贤。 此事竟未果,艰虞甚防川。安得傅介子,万里威名宣。 不然随隐沦,渔钓求深渊。出处两龉龃,悲歌写哀弦。 二子顾我笑,汝心殊未坚。浩气本完洁,胡为自镵镌。 请驾逍遥车,共游方广田。饥餐种成玉,渴饮华池泉。 我命永不灭,是身犹蜕蝉。世纷速辞谢,来续清净缘。
èr zi kuà huáng   xún chūn zào lóng mián shēn yún zhuāng cuì   sàn chuí jiān    
qún ér màn xiāng zhú   shí nán chāng xiān wǎng cháng wèn   liáo tíng biān    
shēn lín cǎo zuò   duì zhuó lín chán yuán láng láng tīng xiǎn liǎo   liǎo chū ài chán    
yuè diàn 殿 zhé fāng guì   gāo míng jīn bǎng xuán diào tóu huí   chēng chún yuán    
qióng yōu cǎi zhī   cháng xiào qīng yuán shǐ 使 gāo jié shén   fāng sēn rán    
yán guī hèn zǎo   bái xuě xiū yíng diān shí   suí rǒng yuán    
jiāo zhǐ jìn fǎn   zhàn chuán yōng lián jiē shī shǒu shèng   zhǔ yōu nán biān    
shàng jiàng mìng kuí xiè   ruì suàn tiān suǒ chuán shí wàn zhòng gān   yún lián    
qīng hǎi xiāo cháo   tuò jìng chú láng yān chàng huái yán 怀 zhàng   wén kǎi xuán    
běi shì jiāo xiá   fēn jiāng nián miào fēi shēn qiǎn   shǐ jiē 使 jùn xián    
shì jìng wèi guǒ   jiān shén fáng chuān ān jiè wàn   wēi míng xuān    
rán suí yǐn lún   diào qiú shēn yuān chū chù liǎng bēi   xiě āi xián    
èr zi xiào   xīn shū wèi jiān hào běn wán jié   wéi chán juān    
qǐng jià xiāo yáo chē   gòng yóu fāng guǎng 广 tián cān zhǒng chéng   yǐn huá chí quán    
mìng yǒng miè   shì shēn yóu tuì chán shì fēn xiè lái   qīng jìng yuán