赠妇诗

两汉 秦嘉
肃肃仆夫征, 锵锵扬和铃。 清晨当引迈, 束带待鸡鸣。 顾看空室中, 仿佛想姿形。 一别怀万恨, 起坐为不宁。 何用叙我心, 遗思致款诚。 宝钗好耀首, 明镜可鉴形。 芳香去垢秽, 素琴有清声。 诗人感木瓜, 乃欲答瑶琼。 愧彼赠我厚, 惭此往物轻。 虽知未足报, 贵用叙我情。
zhēng  
qiāng qiāng yáng líng
qīng chén dāng yǐn mài  
shù dài dài míng
kàn kōng shì zhōng  
fǎng 仿 xiǎng 姿 xíng
bié huái 怀 wàn hèn  
zuò wèi níng
yòng xīn  
zhì kuǎn chéng
bǎo chāi hǎo yào 耀 shǒu  
míng jìng jiàn xíng
fāng xiāng gòu huì  
qín yǒu qīng shēng
shī rén gǎn guā  
nǎi yáo qióng
kuì zèng hòu  
cán wǎng qīng
suī zhī wèi bào  
guì yòng qíng