赠无咎以既见君子云胡不喜为韵八首
文风还正始,磊落有诸君。
长者进后生,亦使我有闻。
譬如狸与虎,偶使并称文。
终然不可及,困我力空勤。
wén
文
fēng
风
hái
还
zhèng
正
shǐ
始
,
lěi
磊
luò
落
yǒu
有
zhū
诸
jūn
君
。
zhǎng
长
zhě
者
jìn
进
hòu
后
shēng
生
,
yì
亦
shǐ
使
wǒ
我
yǒu
有
wén
闻
。
pì
譬
rú
如
lí
狸
yǔ
与
hǔ
虎
,
ǒu
偶
shǐ
使
bìng
并
chēng
称
wén
文
。
zhōng
终
rán
然
bù
不
kě
可
jí
及
,
kùn
困
wǒ
我
lì
力
kōng
空
qín
勤
。