赠张君自操兼简姚雨平四十韵

宋代 王存
张侯二十强,已学万人敌。四七建旗鼓,荡决走南北。 投壶谢多马,解甲遂敛翼。王城三年住,大海六月息。 《阴符》蚀秋雨,青春送白日。玄黄野血乱,袖手养渊默。 邂逅羁旅中,屯邅引佳觌。初见相劳苦,深语倍温克。 昨来更殷勤,念我悬磬室。谓可恣取求,袱被数晨夕。 金门一囊粟,与共尚有力。贱子感且辞,齿粲泪暗滴。 安得长者言,温馨暖立壁。床头金未尽,旧馆足容膝。 无为使君累,政用自鞭策。忆在光宣朝,珂乡弄刀笔。 戴星虽疲劳,省己多阙失。才贤幸匡救,父老宽刻责。 昔年甘苦事,都化烟云迹。惟馀香火情,异代犹不隔。 穷老众吐弃,沟壑分所得。假令一瓶钵,墟里传而食。 庶几相招邀,勿虑被呵叱。充君解推意,兹愿傥可必。 方今海南州,鱼尾烧天赤。鲸蛟各磨牙,人命贱虮虱。 曷不投袂起,大云荫火宅。山民耐征战,私廪尚丰实。 异军成一队,士勇吏悃愊。运以岂弟心,治以清静律。 剥复汔小休,理数有终极。壶浆罗马首,骄将定传檄。 拨乱反之正,功成就耕织。腐儒无见逾,长揖参寸尺。 诗新荔子熟,惠州饭饱吃。便当行荷锸,醉死笑哑哑。 斯言如梦呓,此计关家国。赤亭姚弋仲,我敬公所昵。 同来听荒鸡,起舞霜月白。愿言厉毛锥,攘襟二豪侧。
zhāng hóu èr shí qiáng   xué wàn rén jiàn dàng   jué zǒu nán běi    
tóu xiè duō   jiě jiǎ suì liǎn wáng chéng sān nián zhù   hǎi liù yuè    
yīn shí qiū qīng chūn   sòng bái xuán huáng xuè luàn xiù shǒu yǎng   yuān        
xiè hòu zhōng   zhūn zhān yǐn jiā chū jiàn xiāng láo shēn   bèi wēn    
zuó lái gèng yīn qín   niàn xuán qìng shì wèi qiú   bèi shù chén    
jīn mén náng   gòng shàng yǒu jiàn gǎn qiě chǐ   càn 齿 lèi àn    
ān zhǎng zhě yán   wēn xīn nuǎn chuáng tóu jīn wèi jǐn jiù   guǎn róng    
wéi shǐ 使 jūn lèi   zhèng yòng biān zài guāng xuān cháo   xiāng nòng dāo    
dài xīng suī láo   shěng duō quē shī cái xián xìng kuāng jiù   lǎo kuān    
nián gān shì   dōu huà yān yún wéi xiāng huǒ qíng   dài yóu    
qióng lǎo zhòng   gōu fēn suǒ de jiǎ lìng píng   chuán ér shí    
shù xiāng zhāo yāo   bèi chì chōng jūn jiě tuī   yuàn tǎng    
fāng jīn hǎi nán zhōu   wěi shāo tiān chì jīng jiāo rén   mìng jiàn shī    
tóu mèi   yún yīn huǒ zhái shān mín nài zhēng zhàn   lǐn shàng fēng shí    
jūn chéng duì   shì yǒng kǔn yùn kǎi xīn zhì   qīng jìng    
xiǎo xiū   shù yǒu zhōng jiāng luó shǒu jiāo   jiāng dìng chuán    
luàn fǎn zhī zhèng   gōng chéng jiù gēng zhī jiàn cháng   cān cùn chǐ    
shī xīn shú   huì zhōu fàn bǎo chī biàn dāng 便 háng chā zuì   xiào    
yán mèng   guān jiā guó chì tíng yáo zhòng   jìng gōng suǒ    
tóng lái tīng huāng   shuāng yuè bái yuàn yán máo zhuī rǎng   jīn èr háo