漳南书事

宋代 郭祥正
元丰五年秋,七月十九日。猛风终夜发,拔木坏庐室。 须臾海涛翻,倒注九溪溢。湍流崩重城,万户竞仓卒。 万牛岂复辨,涯渚恍已失。婴老相携扶,回首但悽慄。 忧心漫如焚,救疹竟无术。忆昨摄印初,岁望颇云吉。 田畴时雨足,粳糯各秀实。胡为兆阴怪,平地遭潏汨。 尤嗟梁栋材,中道摧折毕。日月有常度,金行正萧瑟。 畴咨风雨师,残害皆天物。天心本好仁,忍视久不恤。 况今大上圣,治具严且密。骑马藏民间,教兵授神笔。 四夷还旧疆,百辟奉新律。固宜集和气,祥瑞为时出。 缘何漳南民,憔悴抱愁疾。终当呼长鲸,一吸见蓬荜。
yuán fēng nián qiū   yuè shí jiǔ měng fēng zhōng fèi   huài shì    
hǎi tāo fān   dào zhù jiǔ tuān liú bēng zhòng chéng wàn   jìng cāng    
wàn niú biàn   zhǔ huǎng shī yīng lǎo xiāng xié huí   shǒu dàn    
yōu xīn màn fén   jiù zhěn jìng shù zuó shè yìn chū suì   wàng yún    
tián chóu shí   jīng nuò xiù shí wéi zhào yīn guài píng   zāo    
yóu jiē liáng dòng cái   zhōng dào cuī shé yuè yǒu cháng jīn   xíng zhèng xiāo    
chóu fēng shī   cán hài jiē tiān tiān xīn běn hǎo rén rěn   shì jiǔ    
kuàng jīn shàng shèng   zhì yán qiě cáng mín jiān jiào   bīng shòu shén    
hái jiù jiāng   bǎi fèng xīn xiáng   ruì wéi shí chū    
yuán zhāng nán mín   qiáo cuì bào chóu zhōng dāng cháng jīng   jiàn péng