昭君怨

明代 田登
汉腊殊未暖,胡沙不苦人。毡车旌悠悠,系我昭阳颦。 八岁入深宫,㳙系感君仁。一朝赐出塞,诏罢羽林军。 妾去六军逸,况复天王欣。猎猎北风寒,吹我髻上尘。 纥于萎白草,日夕天黄云。塞鸟间关鸣,嫣花寂寞春。 造化无脆腴,寔命有邅迍。单于近款塞,无念妾身沦。
hàn shū wèi nuǎn   shā rén zhān chē jīng yōu yōu   zhāo yáng pín    
suì shēn gōng   xuàn gǎn jūn rén zhāo chū sài zhào   lín jūn    
qiè liù jūn   kuàng tiān wáng xīn liè liè běi fēng hán chuī   shàng chén    
wēi bái cǎo   tiān huáng yún sāi niǎo jiān guān míng yān   huā chūn    
zào huà cuì   shí mìng yǒu zhān zhūn chán jìn kuǎn sāi   niàn qiè shēn lún