谪官出京有怀二亲

明代 饶相
马度燕关细雨侵,青山万里白云深。思亲有负过庭训,顾我真惭题柱心。 十载班行成幻梦,一生身世任浮沉。南行未遂南归志,目断归鸿泪不禁。
yàn guān qīn   qīng shān wàn bái yún shēn qīn yǒu guò tíng xùn   zhēn cán zhù xīn
shí zài bān háng chéng huàn mèng   shēng shēn shì rèn chén nán xíng wèi suì nán guī zhì   duàn guī hóng 鸿 lèi jīn