鹧鸪天

宋代 晁公武
笑擘黄柑酒半醒。玉壶金斗夜生冰。开窗尽见千山雪,雪未消时月正明。兰烬短,麝煤轻。画楼钟鼓已三更。倚栏谁唱清真曲,人与梅花一样清。
xiào bāi huáng gān jiǔ bàn xǐng jīn dòu shēng bīng kāi chuāng jǐn jiàn qiān shān xuě   xuě wèi xiāo shí yuè zhèng míng lán jìn duǎn   shè méi qīng huà lóu zhōng sān gēng lán shuí chàng qīng zhēn   rén méi huā yàng qīng