鹧鸪天

宋代 朱敦儒
有个仙人捧玉卮。满斟坚劝不须辞。瑞龙透顶香难比,甘露浇心味更奇。 开道域,洗尘机。融融天乐醉瑶池。霓裳拽住君休去,待我醒时更一瓻。
yǒu xiān rén pěng zhī mǎn zhēn jiān quàn ruì lóng tòu dǐng xiāng nán   gān jiāo xīn wèi gèng
kāi dào   chén róng róng tiān zuì yáo chí cháng zhuāi zhù jūn xiū   dài xǐng shí gèng chī