鹧鸪天

宋代 周紫芝
荷气吹凉到枕边。薄纱如雾亦如烟。清泉浴后花垂雨,白酒倾时玉满船。 钗欲溜,髻微偏。却寻霜粉扑香绵。冰肌近著浑无暑,小扇频摇最可怜。
chuī liáng dào zhěn biān báo shā yān qīng quán hòu huā chuí   bái jiǔ qīng shí mǎn chuán
chāi liū   wēi piān què xún shuāng fěn xiāng mián bīng jìn zhù hún shǔ   xiǎo shàn pín yáo zuì lián