鹧鸪天 其一

宋代 蔡松年
解语宫花出画檐。酒尊风味为花甜。谁怜梦好春如水,可奈香馀月入帘。 春漫漫,酒厌厌。曲终新恨到眉尖。此生愿化双琼柱,得近春风暖玉纤。
jiě gōng huā chū huà yán jiǔ zūn fēng wèi wèi huā tián shuí lián mèng hǎo chūn shuǐ   nài xiāng yuè lián
chūn màn màn   jiǔ yān yān zhōng xīn hèn dào méi jiān shēng yuàn huà shuāng qióng zhù   jìn chūn fēng nuǎn xiān