鹧鸪天·桃李飘零春已深

宋代 曾觌
桃李飘零春已深。可怜轻负惜花心。尊前赖有红千叠,窗外休惊绿满林。灯灼灼,醉沈沈。笙歌丛里酒频斟。留欢且莫匆匆去,怅望春归何处寻。
táo piāo líng chūn shēn lián qīng huā xīn zūn qián lài yǒu hóng qiān dié   chuāng wài xiū jīng 绿 mǎn lín dēng zhuó zhuó   zuì shěn shěn shēng cóng jiǔ pín zhēn liú huān qiě cōng cōng   chàng wàng chūn guī chǔ xún