【正宫】端正好

元代 吴昌龄
美妓 墨点柳眉新,酒晕桃腮嫩,破春娇半颗朱唇,海棠颜色红霞韵。宫额芙蓉印。 【滚绣球】藉丝裳翡翠裙,芭蕉扇竹叶樽。衬缃裙玉钩三寸,露春葱十指如银。秋波两点真,春山八字分。颤巍巍雾鬟云鬓,胭脂颈玉软香温。轻拈翠靥花生晕,斜插犀梳月破云。误落风尘。 【倘秀才】莫不是丽春园苏乡的后身,多应是西厢下莺莺的影神,便有丹青画不真。妆梳诸样巧,笑语暗生春。他有那千般儿可人。 【脱布衫】常记的五言诗暗寄回文,千金夜古断青春。厮陪奉娇香腻粉,喜相逢柳营花阵。 【醉太平】这些时春寒绣裀,月暗重门,梨花暮雨近黄昏,把香衾自温。金杯不洗心头闷,青鸾不寄云边信,玉容不见意中人。空教人害损。 【随煞】想当日一宵欢会成秦晋,翻做了千里关山劳梦魂。漏永更长烛影昏,柳暗花遮曙色分。酒酽花浓锦帐新,倚玉偎红翠被温。有一日重会菱花镜里人,将我这受过凄凉正了本。
měi
diǎn liǔ méi xīn   jiǔ yùn táo sāi nèn   chūn jiāo bàn zhū chún   hǎi táng yán hóng xiá yùn gōng é róng yìn
gǔn xiù qiú shang fěi cuì qún   jiāo shàn zhú zūn chèn xiāng qún gōu sān cùn   chūn cōng shí zhǐ yín qiū liǎng diǎn zhēn   chūn shān fēn chàn wēi wēi huán yún bìn   yān zhī jǐng ruǎn xiāng wēn qīng niān cuì huā shēng yūn   xié chā shū yuè yún luò fēng chén
tǎng xiù cai shì chūn yuán xiāng de hòu shēn   duō yìng shì 西 xiāng xià yīng yīng de yǐng shén   biàn 便 yǒu dān qīng huà zhēn zhuāng shū zhū yàng qiǎo   xiào àn shēng chūn yǒu qiān bān ér rén
tuō shān cháng de yán shī àn huí wén   qiān jīn duàn qīng chūn péi fèng jiāo xiāng fěn   xiāng féng liǔ yíng huā zhèn
zuì tài píng zhè xiē shí chūn hán xiù yīn   yuè àn chóng mén   huā jìn huáng hūn   xiāng qīn wēn jīn bēi xīn tóu mèn   qīng luán yún biān xìn   róng jiàn zhōng rén kōng jiào rén hài sǔn
suí shā xiǎng dāng xiāo huān huì chéng qín jìn   fān zuò le qiān guān shān láo mèng hún lòu yǒng gèng zhǎng zhú yǐng hūn   liǔ àn huā zhē shǔ fēn jiǔ yàn huā nóng jǐn zhàng xīn   wēi hóng cuì bèi wēn yǒu zhòng huì líng huā jìng rén   jiāng zhè shòu guò liáng zhèng le běn