正月十六日夜雪

宋代 段克己
正月望夜夜气交,长空月辉生白毫。东风澹荡振林木,春云滃郁翻惊涛。 望中已觉没河汉,坐中不见群山高。打窗雪片大如手,苍髯噤痒磔猬毛。 我意天心厌诛戮,净洗战血除腥臊。方今廊庙已备具,左有夔龙右有皋。 爱民亲贤急先务,朱轮皂盖驰英豪。遗黎幸脱疮痍阨,讴吟圣世心坚牢。 驱牛负耒过门户,至死不复远遁逃。白头老儒最无用,天才鲁钝非时髦。 日月消磨两蓬鬓,天地飘零一缊袍。诗书自足教稚子,藜藿犹能饫老饕。 清晨喜有蔬圃润,而可暂息抱瓮劳。兰芽含甲未出土,萧艾覆陇已可薅。 閒中事业澹无味,佳趣才如食蟹螯。兴来歌咏适情性,背痒似得麻姑搔。 芹山冈崒寒玉瘦,芹水澄澈春蒲桃。直缘山水久留恋,日向溪头醉浊醪。 青云富贵岂不愿,蟠木轮囷宁自韬。结构大厦要梁栋,操割清庙须鸾刀。 功名傥可跂契稷,跳梁里巷誇儿曹。君不见昔在周王师吕望,快若逢尹弯乌号。 大人虎变固莫测,运命由来有所遭。蓬莱方丈在何处,我将入海恣游遨。 天风飘飘鲸背稳,下视尘世空嘈嘈。
zhēng yuè wàng jiāo   cháng kōng yuè huī shēng bái háo dōng fēng dàn dàng zhèn lín   chūn yún wěng fān jīng tāo
wàng zhōng jué méi hàn   zuò zhōng jiàn qún shān gāo chuāng xuě piàn shǒu   cāng rán jìn yǎng zhé wèi máo
tiān xīn yàn zhū   jìng zhàn xuè chú xīng sāo fāng jīn láng miào bèi   zuǒ yǒu kuí lóng yòu yǒu gāo
ài mín qīn xián xiān   zhū lún zào gài chí yīng háo xìng tuō chuāng è   ōu yín shèng shì xīn jiān láo
niú lěi guò mén   zhì yuǎn dùn táo bái tóu lǎo zuì yòng   tiān cái dùn fēi shí máo
yuè xiāo liǎng péng bìn   tiān piāo líng yùn páo shī shū jiào zhì   huò yóu néng lǎo tāo
qīng chén yǒu shū rùn   ér zàn bào wèng láo lán hán jiǎ wèi chū   xiāo ài lǒng hāo
xián zhōng shì dàn wèi   jiā cái shí xiè áo xīng lái yǒng shì qíng xìng   bèi yǎng shì sāo
qín shān gāng hán shòu   qín shuǐ chéng chè chūn táo zhí yuán shān shuǐ jiǔ liú liàn   xiàng tóu zuì zhuó láo
qīng yún guì yuàn   pán lún qūn níng tāo jié gòu shà yào liáng dòng   cāo qīng miào luán dāo
gōng míng tǎng   tiào liáng xiàng kuā ér cáo jūn jiàn zài zhōu wáng shī wàng   kuài ruò féng yǐn wān hào
rén biàn   yùn mìng yóu lái yǒu suǒ zāo péng lái fāng zhang zài chǔ   jiāng hǎi yóu áo
tiān fēng piāo piāo jīng bèi wěn   xià shì chén shì kōng cáo cáo