真珠帘 栽竹

唐代 王质
翠虬夭矫拿苍玉。飞来到、吾庐溪湾山麓。一笑忽相逢,更解包投宿。 北池之畔西墙曲,与主人、呼青吸绿。恨我,无天寒翠袖,共倚修竹。 每遇飞雪萧萧,更惊风摵摵,清标可掬。更与月同来,无半点尘俗。 冬有寒梅闲相伴,春亦有、幽兰相逐。香足。才露下霜飞,又有秋菊。
cuì qiú yāo jiǎo cāng fēi lái dào wān shān xiào xiāng féng   gèng jiě bāo tóu 宿
běi chí zhī pàn 西 qiáng   zhǔ rén qīng 绿 hèn   tiān hán cuì xiù   gòng xiū zhú
měi fēi xuě xiāo xiāo   gèng jīng fēng shè shè   qīng biāo gèng yuè tóng lái   bàn diǎn chén
dōng yǒu hán méi xián xiāng bàn   chūn yǒu yōu lán xiāng zhú xiāng cái xià shuāng fēi   yòu yǒu qiū