志喜和秉之韵 其二

明代 王鏊
天书夜下罢游田,斗觉薰风入舜弦。郢邸一朝潜忽现,苍生四海负皆蠲。 大横已协重离兆,厄运行辞百六年。从此寰区无一事,朝廷尤望任惟贤。
tiān shū xià yóu tián   dòu jué xūn fēng shùn xián yǐng zhāo qián xiàn cāng   shēng hǎi jiē juān    
héng xié zhòng zhào   è yùn xíng bǎi liù nián cóng huán shì cháo   tíng yóu wàng rèn wéi xián