仲春有怀

宋代 张栻
老木高枝不可攀,玉泉飞出半崖间。 如何借得清冷水,一洗疮痍为解颜。
lǎo gāo zhī pān   quán fēi chū bàn jiān  
jiè qīng lěng shuǐ   chuāng wèi jiě yán