仲冬秋泾客舍

元代 贝琼
水涸天始寒,爽气薄絺绤。空林无荣木,斥卤草俱白。 纷纷各有营,驱马不得息。嗟予亦何者,惨惨长路侧。 饥寒恒累仄,岂不厌所历。北风来广漠,徒御皆少色。 踟蹰但回顾,白日忽西匿。山川莽悠悠,沿洄良未极。 索群中野兽,逐侣南去翼。谁能独无情,归哉山中宅。
shuǐ tiān shǐ hán   shuǎng báo chī kōng lín róng   chì cǎo bái
fēn fēn yǒu yíng   jiē zhě   cǎn cǎn cháng
hán héng lèi   yàn suǒ běi fēng lái guǎng 广   jiē shǎo
chí chú dàn huí   bái 西 shān chuān mǎng yōu yōu   yán 沿 huí liáng wèi
suǒ qún zhōng shòu   zhú nán shuí néng qíng   guī zāi shān zhōng zhái