重过福兴院 其一

宋代 吕南公
重过山寺借床眠,屈指前游已七年。文字转工身转困,被僧相问却悽然。
zhòng guò shān jiè chuáng mián   zhǐ qián yóu nián wén zhuǎn gōng shēn zhuǎn kùn bèi   sēng xiāng wèn què rán