重过旧学山寺

宋代 文同
当年读书处,古寺拥群峰。 不改岁寒色,可怜门外松。 有僧皆老大,待客转从客。 又下白云去,楼头敲暮钟。
dāng nián shū chù   yōng qún fēng  
gǎi suì hán   lián mén wài sōng  
yǒu sēng jiē lǎo   dài zhuǎn cóng  
yòu xià bái yún   lóu tóu qiāo zhōng