种山亭藏李阳冰篆为李刑部作

清代 严遂成
秦相斯为玉筋篆,史籀省文苍颉变。历东西汉迄于隋,绝笔空无一人半。 师承乃有唐阳冰,隔一千年与相见。俯仰流时穷元思,上出幡脚甘生之。 直下不倒一缕墨,璎珞垂露金薤披。种山山人得古本,书易谦卦爻篆辞。 不师其辞师其意,谦谦君子良我师。力猛格峻入篆室,号书中虎无愧色。 悬之可作座右铭,义取贞吉中心得。惜哉琅琊邹峄之罘碑,斯乎斯乎侈颂秦功德。
qín xiāng wèi jīn zhuàn   shǐ zhòu shěng wén cāng jié biàn dōng hàn 西 suí jué   kōng rén bàn    
shī chéng nǎi yǒu táng yáng bīng   qiān nián xiāng jiàn yǎng liú shí qióng yuán shàng   chū fān jiǎo gān shēng zhī    
zhí xià dǎo   yīng luò chuí jīn xiè zhǒng shān shān rén běn shū   qiān guà yáo zhuàn    
shī shī   qiān qiān jūn liáng shī měng jùn zhuàn shì hào   shū zhōng kuì    
xuán zhī zuò zuò yòu míng   zhēn zhōng xīn zāi láng zōu zhī bēi   chǐ sòng qín gōng