中条山王官谷双瀑吟

清代 魏源
忽惊云黑何方雨,谁知泉挂峰头树。一村云树水声中,疑是山人辟秦处。 条山西枕黄河曲,四山环拱天柱足。人言黄河天上来,谁知银河万仞,却泻山中雷。 东西两瀑不相见,回崖寒閟千琼瑰。寒日无影峰插汉,但有古雪溅莓苔。 人言西北之山少泉水,不若东南雷电起。岂知河北瀑龙不见尾,岱华西谷水帘足。 游人登峰不寻谷,沂山双瀑横云霄。高寒谁肯跻岧峣。 太行林虑瀑奇绝,崖谷荒险虎豹穴。惟有盘山泉石闻天下,卧瀑终殊飞瀑挂。 欲求西北观瀑不险而绝奇,无若王官谷里天绅垂。 晴空雨雪三千丈,终古风雷十二时。垂纶亭,濯缨涧,此间可以忘南面。 有人绝壁烟霞鍊,欲往从之,峰回路转,可望不可见。 云树苍苍空浩叹。
jīng yún hēi fāng   shéi zhī quán guà fēng tóu shù cūn yún shù shuǐ shēng zhōng   shì shān rén qín chù
tiáo shān 西 zhěn huáng   shān huán gǒng tiān zhù rén yán huáng tiān shàng lái   shéi zhī yín wàn rèn   què xiè shān zhōng léi
dōng 西 liǎng xiāng jiàn   huí hán qiān qióng guī hán yǐng fēng chā hàn   dàn yǒu xuě jiàn méi tái
rén yán 西 běi zhī shān shǎo quán shuǐ   ruò dōng nán léi diàn zhī běi lóng jiàn wěi   dài huá 西 shuǐ lián
yóu rén dēng fēng xún   shān shuāng héng yún xiāo gāo hán shuí kěn tiáo yáo
tài xíng lín jué   huāng xiǎn bào xué wéi yǒu pán shān quán shí wén tiān xià   zhōng shū fēi guà
qiú 西 běi guān xiǎn ér jué   ruò wáng guān tiān shēn chuí
qíng kōng xuě sān qiān zhàng   zhōng fēng léi shí èr shí chuí lún tíng   zhuó yīng jiàn   jiān wàng nán miàn
yǒu rén jué yān xiá liàn   wǎng cóng zhī   fēng huí zhuǎn   wàng jiàn
yún shù cāng cāng kōng hào tàn