周澹斋琴边秋兴

明代 龚敩
遥岑隔云烟,空谷蔽榛莽。何年发幽贞,异境豁弘敞。 林寒碧筱生,石古苍苔上。晨登抚瑶琴,暮归倚藜杖。 一鼓忘世纷,再弹绝尘鞅。猿鹤留哀音,风泉荅遗响。 谁持方壶图,为我澹斋赏。知尔谐素心,令人动遐想。 彷佛连郊墟,萧条异畴曩。虽云杂喧嚣,毋乃异天壤。 乔木阴扶疏,故园色凄怆。安得从尔游,亦以长吾长。
yáo cén yún yān   kōng zhēn mǎng nián yōu zhēn   jìng huō hóng chǎng
lín hán xiǎo shēng   shí cāng tái shàng chén dēng yáo qín   guī zhàng
wàng shì fēn   zài dàn jué chén yāng yuán liú āi yīn   fēng quán xiǎng
shuí chí fāng   wèi dàn zhāi shǎng zhī ěr xié xīn   lìng rén dòng xiá xiǎng
páng lián jiāo   xiāo tiáo chóu nǎng suī yún xuān xiāo   nǎi tiān rǎng
qiáo yīn shū   yuán chuàng ān cóng ěr yóu   zhǎng zhǎng