詶殷明佐见赠五云裘歌

唐代 李白
我吟谢朓诗上语,朔风飒飒吹飞雨。谢朓已没青山空,后来继之有殷公。 粉图珍裘五云色,晔如晴天散彩虹。文章彪炳光陆离,应是素娥玉女之所为。 轻如松花落金粉,浓似苔锦含碧滋。远山积翠横海岛,残霞飞丹映江草。 凝毫采掇花露容,几年功成夺天造。故人赠我我不违,著令山水含清晖。 顿惊谢康乐,诗兴生我衣。襟前林壑敛暝色,袖上云霞收夕霏。 群仙长叹惊此物,千厓万岭相萦郁。身骑白鹿行飘飖,手翳紫芝笑披拂。 相如不足跨鹔鹴,王恭鹤氅安可方。瑶台雪花数千点,片片吹落春风香。 为君持此凌苍苍,上朝三十六玉皇。下窥夫子不可及,矫首相思空断肠。
yín xiè tiǎo shī shàng   shuò fēng chuī fēi xiè tiǎo méi qīng shān kōng   hòu lái zhī yǒu yīn gōng
fěn zhēn qiú yún   qíng tiān sàn cǎi hóng wén zhāng biāo bǐng guāng   yìng shì é zhī suǒ wéi
qīng sōng huā luò jīn fěn   nóng shì tái jǐn hán yuǎn shān cuì héng hǎi dǎo   cán xiá fēi dān yìng jiāng cǎo
níng háo cǎi duō huā róng   nián gōng chéng duó tiān zào rén zèng wéi   zhuó lìng shān shuǐ hán qīng huī
dùn jīng xiè kāng   shī xìng shēng jīn qián lín liǎn míng   xiù shàng yún xiá shōu fēi
qún xiān cháng tàn jīng   qiān wàn lǐng xiāng yíng shēn bái 鹿 xíng piāo yáo   shǒu zhī xiào
xiàng kuà shuāng   wáng gōng chǎng ān fāng yáo tái xuě huā shù qiān diǎn   piàn piàn chuī luò chūn fēng xiāng
wèi jūn chí líng cāng cāng   shàng cháo sān shí liù huáng xià kuī   jiǎo shǒu xiāng kōng duàn cháng