舟中闻春禽寄江阴包鹤洲

明代 杨基
山中无音乐,丝竹在禽鸟。 嘤嘤呼春晴,呖呖报春晓。 娇吟与柔哢,圆滑斗新巧。 知君在山中,乐此长不少。 疏篱密竹外,深涧绿树表。 青鞋踏花影,信步听未了。 归去闻筝声,应怪银甲小。 我来行一月,风雨春江渺。 今朝豁晴霁,孤琴破幽悄。 铿如女娲笙,忽作余音袅。 平生黄钟耳,直欲辨分杪。 万事付松风,翛然坐秋草。
shān zhōng yīn yuè   zhú zài qín niǎo
yīng yīng chūn qíng   bào chūn xiǎo
jiāo yín róu lòng   yuán huá dòu xīn qiǎo
zhī jūn zài shān zhōng   zhǎng shǎo
shū zhú wài   shēn jiàn 绿 shù biǎo
qīng xié huā yǐng   xìn tīng wèi liǎo
guī wén zhēng shēng   yīng guài yín jiǎ xiǎo
lái xíng yuè   fēng chūn jiāng miǎo
jīn zhāo huō qíng   qín yōu qiāo
kēng shēng   zuò yīn niǎo
píng shēng huáng zhōng ěr   zhí biàn fēn miǎo
wàn shì sōng fēng   xiāo rán zuò qiū cǎo