杼山禅居寄赠东溪吴处士冯一首

唐代 皎然
青云何润泽,下有贤人隐。路入菱湖深,迹与黄鹤近。 野风吹白芷,山月摇清轸。诗祖吴叔庠,致君名不尽。 身当青山秀,文体多郢声。澄澈湘水碧,泬寥楚山青。 时人格不同,至今罕知名。昔贤敦师友,此道君独行。 既得庐霍趣,乃高雷远情。别时春风多,扫尽雪山雪。 为君中夜起,孤坐石上月。悠然遗尘想,邈矣达性说。 故人不在兹,幽桂惜未结。
qīng yún rùn   xià yǒu xián rén yǐn líng shēn   huáng jìn
fēng chuī bái zhǐ   shān yuè yáo qīng zhěn shī shū xiáng   zhì jūn míng jìn
shēn dāng qīng shān xiù   wén duō yǐng shēng chéng chè xiāng shuǐ   jué liáo chǔ shān qīng
shí rén tóng   zhì jīn hǎn zhī míng xián dūn shī yǒu   dào jūn xíng
huò   nǎi gāo léi yuǎn qíng bié shí chūn fēng duō   sǎo jǐn xuě shān xuě
wèi jūn zhōng   zuò shí shàng yuè yōu rán chén xiǎng   miǎo xìng shuō
rén zài   yōu guì wèi jié