祝英台近 画芙蓉
粉痕轻,脂晕冷。依约晓妆靓。一样含颦,谁与伴孤另。
年时倒影窥妆,盈盈笑靥,正香暖、波明掩映。
应自省。几度阅遍炎凉,鸳鸯梦还醒。一尺冰绡,领取秋江影。
任它无赖西风,无情秋雨,浑不是、凄清霜井。
fěn
粉
hén
痕
qīng
轻
,
zhī
脂
yūn
晕
lěng
冷
yī
。
yuē
依
xiǎo
约
zhuāng
晓
jìng
妆
yī
靓
yàng
。
hán
一
pín
样
shuí
含
yǔ
颦
,
bàn
谁
gū
与
lìng
伴
孤
另
。
nián
年
shí
时
dào
倒
yǐng
影
kuī
窥
zhuāng
妆
,
yíng
盈
yíng
盈
xiào
笑
yè
靥
,
zhèng
正
xiāng
香
nuǎn
暖
bō
、
míng
波
yǎn
明
yìng
掩
映
。
yīng
应
zì
自
xǐng
省
jǐ
。
dù
几
yuè
度
biàn
阅
yán
遍
liáng
炎
yuān
凉
,
yāng
鸳
mèng
鸯
hái
梦
xǐng
还
yī
醒
chǐ
。
bīng
一
xiāo
尺
lǐng
冰
qǔ
绡
,
qiū
领
jiāng
取
yǐng
秋
江
影
。
rèn
任
tā
它
wú
无
lài
赖
xī
西
fēng
风
,
wú
无
qíng
情
qiū
秋
yǔ
雨
,
hún
浑
bú
不
shì
是
qī
、
qīng
凄
shuāng
清
jǐng
霜
井
。