竹枝(一名巴渝辞)

唐代 皇甫松
槟榔花发鹧鸪啼,雄飞烟瘴雌亦飞。 木棉花尽荔支垂,千花万花待郎归。 芙蓉并蒂一心连,花侵槅子眼应穿。 筵中蜡烛泪珠红,合欢桃核两人同。 斜江风起动横波,劈开莲子苦心多。 山头桃花谷底杏,两花窈窕遥相映。
bīng láng huā zhè   xióng fēi yān zhàng fēi
mián hua jǐn zhī chuí   qiān huā wàn huā dài láng guī
róng bìng xīn lián   huā qīn zi yǎn yīng chuān 穿
yán zhōng zhú lèi zhū hóng   huān táo liǎng rén tóng
xié jiāng fēng dòng héng   kāi lián xīn duō
shān tóu táo huā xìng   liǎng huā yǎo tiǎo yáo xiāng yìng