自和二首 其二

宋代 郭祥正
猛风来半夜,骇浪却平郛。避地忧桥断,登山借杖扶。 马牛真不辨,老稚乱相呼。安得瞻晴景,苍苔绣户枢。
měng fēng lái bàn   hài làng què píng yōu qiáo duàn dēng   shān jiè zhàng    
niú zhēn biàn   lǎo zhì luàn xiāng ān zhān qíng jǐng cāng   tái xiù shū