自题画像并送康友竹归庆安

明代 龚诩
十年不见康友竹,一日客里惊相逢。江湖落魄总相似,生意不殊心事同。 为施丹青造化笔,写我山林枯槁容。铁冠布衲草为履,抱琴瘦仆行相从。 寒风两鬓吹蓬松,雪中古木霜中鸿。风流敢托归来翁,一团清气蟠心胸。 功名不羡褒鄂公,莞尔一笑浮云空。今年五十已过二,六十相将在眼中。 君今还西我归东,一聚一散真萍蓬。他时何处可得复相遇,为我添个寻诗筇。
shí nián jiàn kāng yǒu zhú   jīng xiāng féng jiāng luò zǒng xiāng   shēng shū xīn shì tóng
wèi shī dān qīng zào huà   xiě shān lín gǎo róng tiě guān cǎo wèi   bào qín shòu xíng xiāng cóng
hán fēng liǎng bìn chuī péng sōng   xuě zhōng shuāng zhōng hóng 鸿 fēng liú gǎn tuō guī lái wēng   tuán qīng pán xīn xiōng
gōng míng xiàn bāo è gōng   wǎn ěr xiào yún kōng jīn nián shí guò èr   liù shí xiāng jiāng zài yǎn zhōng
jūn jīn hái 西 guī dōng   sàn zhēn píng péng shí chǔ xiāng   wèi tiān xún shī qióng