最高楼(寿刘介叔)

宋代 赵文
春小小,和气满仙家。喜渐近春华。彩衣明媚人如玉,金杯潋滟酒成霞。寿诗翁,翁饮少,更添些。便万里传宣谁不羡。便万里封侯谁不愿。适意处,退为佳。田园尽可渊明栗,弓刀何似邵平瓜。但年年,清浅水,看梅花。
chūn xiǎo xiǎo   mǎn xiān jiā jiàn jìn chūn huā cǎi míng mèi rén   jīn bēi liàn yàn jiǔ chéng xiá shòu 寿 shī wēng   wēng yǐn shǎo   gèng tiān xiē biàn 便 wàn chuán xuān shuí xiàn biàn 便 wàn fēng hóu shuí yuàn shì chù   tuì 退 wèi jiā tián yuán jǐn yuān míng   gōng dāo shào píng guā dàn nián nián   qīng qiǎn shuǐ   kàn méi huā