“碧草带芳林”

明代 ·陈子龙 唐多令·寒食
bi
cao
dai
fang
lin
han
tang
zhang
shui
shen
wu
geng
feng
yu
duan
yao
cen
yu
xia
fei
hua
hua
shang
lei
chui
bu
qu
liang
nan
jin
释义:遥岑:远山,写出诗句含义,也点出情感指向,意蕴深长,便于赏读
白话:遥岑:远山。,可结合原句理解其忧思怅惘意味,意蕴深长,便于赏读

适用场景与用法

温馨提示:引用时宜结合原诗语境,先说明处境,再点出忧思怅惘,若用于正式写作,可补充作者遭遇与全篇情绪,避免断章取义。

注释