信宿姚江舟中偶作三哀诗

唐代 全祖望
天上客星人经师,湖学风规差似之。冷官蒿目际阳九,赤手安得匡危时。 恢复人心第一檄,传者窃笑闻者嘻。岂知天地遽崩裂,竟坐此故成陵夷。 乃信岩彊在方寸,不恃高城与深池。差喜臣心尚无恙,未须讨贰勤济师。 妙高台上乾净土,残山足与寸心依。吁嗟世道日沦陷,莫卜此心来复期。 大招广招不可返,茫茫忧患何人知。临风遥溯足三叹,重泉应与我同唏。 海门弟子谁先传,石梁铿铿儒而禅。有客从之得妙谛,乱后灵光尚岿然。 四明山中茅一把,醒即读书倦即眠。腥风血瀑遍下界,而我神游炎黄间。 偶然小诗鸣自得,摆脱篱落追天鸢。律以学统或未粹,要其风格良孤骞。 百年浙学久坠地,石梁薪火亦荒烟。樵牧安能认带草,苏园寂寂无故毡。 东陵一生真狷者,苦节凛冽吐寒芒。祥麟降生偏不偶,天实厄之当沧桑。 桃源何处避何所,一洗头颅归竺王。岂以军持谢世事,翻从鱼鼓担纲常。 可怜潭上一亩居,欲扶九鼎则已狂。十年雪窦混姓氏,晚窜福岩竟沦亡。 慈云不足消冤怨,祈死得死何堂堂。曰故遗民非衲子,死返初服朝毅皇。 谢翱方凤不终泯,山水为之留耿光。三哀赋罢山鬼啸,春潮夜涨天苍苍。
tiān shàng xīng rén jīng shī   xué fēng guī chà shì zhī lěng guān hāo yáng jiǔ   chì shǒu ān kuāng wēi shí
huī rén xīn   chuán zhě qiè xiào wén zhě zhī tiān bēng liè   jìng zuò chéng líng
nǎi xìn yán jiàng zài fāng cùn   shì gāo chéng shēn chí chà chén xīn shàng yàng   wèi tǎo èr qín shī
miào gāo tái shàng qián jìng   cán shān cùn xīn jiē shì dào lún xiàn   bo xīn lái
zhāo guǎng 广 zhāo fǎn   máng máng yōu huàn rén zhī lín fēng yáo sān tàn   zhòng quán yīng tóng
hǎi mén shuí xiān chuán   shí liáng kēng kēng ér chán yǒu cóng zhī miào   luàn hòu líng guāng shàng kuī 岿 rán
míng shān zhōng máo   xǐng shū juàn mián xīng fēng xuè biàn xià jiè   ér shén yóu yán huáng jiān
ǒu rán xiǎo shī míng   bǎi tuō luò zhuī tiān yuān xué tǒng huò wèi cuì   yào fēng liáng qiān
bǎi nián zhè xué jiǔ zhuì   shí liáng xīn huǒ huāng yān qiáo ān néng rèn dài cǎo   yuán zhān
dōng líng shēng zhēn juàn zhě   jié lǐn liè hán máng xiáng lín jiàng shēng piān ǒu   tiān shí è zhī dāng cāng sāng
táo yuán chǔ suǒ   tóu guī zhú wáng jūn chí xiè shì shì   fān cóng dān gāng cháng
lián tán shàng   jiǔ dǐng kuáng shí nián xuě dòu hùn xìng shì   wǎn cuàn yán jìng lún wáng
yún xiāo yuān yuàn   de táng táng yuē mín fēi zi   fǎn chū cháo huáng
xiè áo fāng fèng zhōng mǐn   shān shuǐ wèi zhī liú gěng guāng sān āi shān guǐ xiào   chūn cháo zhǎng tiān cāng cāng