题黄泽望缩斋集后

唐代 全祖望
竹浦悲风暗,藤龛落日残。一腔犹血热,万古总神寒。 人近伯夷隘,诗非东野酸。可怜精术恨,莫作劫灰看。 木杪屋颠里,心知谅有谁。鼠翻蠹蚀后,物色更堪悲。 莫悼天年天,长教诗卷垂。三黄真鼎足,未许里儿窥。 国运方衰日,家传极盛年。阖门真克世,复手莫回天。 病草还歌凤,吟成定化鹃。蓬莱清浅后,幸得发遗编。
zhú bēi fēng àn   téng kān luò cán qiāng yóu xuè   wàn zǒng shén hán
rén jìn ài   shī fēi dōng suān lián jīng shù hèn   zuò jié huī kàn
miǎo diān   xīn zhī liàng yǒu shuí shǔ fān shí hòu   gèng kān bēi
dào tiān nián tiān   zhǎng jiào shī juàn chuí sān huáng zhēn dǐng   wèi ér kuī
guó yùn fāng shuāi   jiā chuán shèng nián mén zhēn shì   shǒu huí tiān
bìng cǎo hái fèng   yín chéng dìng huà juān péng lái qīng qiǎn hòu   xìng de biān