松声 其一

宋代 耶律铸
数閒茅屋起云峰,明月天高睡正浓。乍觉夜倾千丈雨,不知风度一山松。 人閒拍岸惊秋浪,海底喧天怒老龙。洗尽生平尘垢虑,浩然爽气溢心胸。
shù xián máo yún fēng   míng yuè tiān gāo shuì zhèng nóng zhà jué qīng qiān zhàng   zhī fēng shān sōng
rén xián pāi àn jīng qiū làng   hǎi xuān tiān lǎo lóng jǐn shēng píng chén gòu   hào rán shuǎng xīn xiōng