青罗山房歌寄宋景濂

明代 刘基
若有人兮乃在大江之南,浙河之东。 连山掎拔瀛海上,上与河鼓天津通。 忆昔四女下天来,遗鬟堕髢根庞鸿。 仙华杰出最怪异,望之如云浮太空。 嵚崟峛崺啮不可上,薈蔚杂树昏朣胧。 虎龙咆号猿鹤叫,山鬼呵欻生悲风。 嗟哉若人兮,胡为乎其中!梁檀柟兮柱桂枫,结青萝兮以 帡幪。 不剪不伐兮,不盬以攻。 晨岚暮蔼滴晴雨,烟条雾叶相蒙茏。 縿々兮蓬蓬。 缭纠要绍兮,若苍龙垂胡降玄穹。 巘丽披离兮,若翠鸾振迅飞氃。 鹂黄和鸣桑扈应,仿佛牙旷之丝桐。 幽泉发窦锵玲珑,六月赤日收蕴拢阳凌阴蓄春融融,岩花 涧草纷白红。 有时皇初平清夜,骑羊朝帝君琼蕤,羽盖冰玉珮,华月闪 烁光成虹。 松吹笙兮竹舞翿,影旆旆兮声沄沄。 娱目悦耳兮乐不可言。 世间尘土何梦梦。 山有芝,隰有蘴,石凿凿兮水郤郤。 猗若人兮美且充,饥食倦息兮可以保我躬。 逍遥兮栖迟,又何必访广成于崆峒。
ruò yǒu rén nǎi zài jiāng zhī nán   zhè zhī dōng
lián shān yíng hǎi shàng   shàng tiān jīn tōng
xià tiān lái   huán duò gēn páng hóng 鸿
xiān huá jié chū zuì guài   wàng zhī yún tài kōng
qīn yín niè shàng   huì wèi shù hūn tóng lóng
lóng páo hào yuán jiào   shān guǐ chuā shēng bēi fēng
jiē zāi ruò rén   wéi zhōng   liáng tán nán zhù guì fēng   jié qīng luó
píng méng
jiǎn   gōng
chén lán ǎi qíng   yān tiáo xiāng méng lóng
shān 縿 péng péng  
liáo jiū yào shào   ruò cāng lóng chuí jiàng xuán qióng
yǎn   ruò cuì luán zhèn xùn fēi tóng
huáng míng sāng yīng   fǎng 仿 kuàng zhī tóng
yōu quán dòu qiāng líng lóng   liù yuè chì shōu yùn lǒng yáng líng yīn chūn róng róng   yán huā
jiàn cǎo fēn bái hóng
yǒu shí huáng chū píng qīng   yáng cháo jūn qióng ruí   gài bīng pèi   huá yuè shǎn
shuò guāng chéng hóng
sōng chuī shēng zhú dào 翿   yǐng pèi pèi shēng yún yún
yuè ěr yán
shì jiān chén mèng mèng
shān yǒu zhī   yǒu fēng   shí záo záo shuǐ
ruò rén měi qiě chōng   shí juàn bǎo gōng
xiāo yáo chí   yòu fǎng 访 guǎng 广 chéng kōng tóng