登升元阁故基

宋代 刘过
脚力倦矣曷少休,侵晨更作升元游。 眼中已不见二百四十尺兀之高楼,但见炊烟万灶宿貔貅。 上有啼雅噪鹊如泣诉,下有藤蔓老树根据枝相虬。 想其结缔初,匠石巧与造物侔。 桷榱枅栱不知几大木,一木牵挽回万牛。 山川退听左右受约束,日月马兔早暮东西流。 阿房之旗矗立矮如上星期,临春绮望仙三阁俱下头。 杯埦块潜培塿而已矣,足涔洞庭芥为舟。 拄撑霄汉弹压大千界,下历梁唐秦隋晋汉周。 一朝世故有翻覆,祝结祝融回禄与郁攸。 灰飞障天烟焰炽,一火三月烂不收。 遂使觚棱花草莽,丹雘成墟丘。 吾闻至人侈俭初何心,有芭一把盖头便可留。 何必穷极土木事妖怪,朘削赤子膏血敛以裒。 是故子刘子,不仙不佛亦不侯。 视鸾台凤阁为蘧庐,百万买宅梦幻泡影沤。 江西岂无家,白沙翠竹泉石幽。 茅桅曝日搔背痒,篱缺墙破手葺修。 如以天地为室庐,日月行住坐卧得自由。 不为朱门是,不作白屋羞。 有时骑鲸千里游汗漫,有时蛤蜊遽食龟壳秋。 彼升元阁者亟成而复坏,肠亦不能为这断, 心亦不能为之忧。造物何足云, 此身自赘疣。誉尧毁桀未必是非, 丘跖两窖蚁与蝼。日斜诸公急下山, 我有斗酒归去来兮相与劝酬。
jiǎo juàn shǎo xiū   qīn chén gèng zuò shēng yuán yóu
yǎn zhōng jiàn èr bǎi shí chǐ zhī gāo lóu   dàn jiàn chuī yān wàn zào 宿 xiū
shàng yǒu zào què   xià yǒu téng wàn lǎo shù gēn zhī xiāng qiú
xiǎng jié chū   jiàng shí qiǎo zào móu
jué cuī gǒng zhī   qiān wǎn huí wàn niú
shān chuān tuì 退 tīng zuǒ yòu shòu yuē shù   yuè zǎo dōng 西 liú
ē páng zhī chù ǎi shàng xīng   lín chūn wàng xiān sān xià tou
bēi wǎn kuài qián péi lǒu ér   cén dòng tíng jiè wèi zhōu
zhǔ chēng xiāo hàn tán qiān jiè   xià liáng táng qín suí jìn hàn zhōu
zhāo shì yǒu fān   zhù jié zhù róng huí yōu
huī fēi zhàng tiān yān yàn chì   huǒ sān yuè làn shōu
suì shǐ 使 léng huā cǎo mǎng   dān chéng qiū
wén zhì rén chǐ jiǎn chū xīn   yǒu gài tóu biàn 便 liú
qióng shì yāo guài   juān xuē chì gāo xuè liǎn póu
shì zi liú zi   xiān hóu
shì luán tái fèng wèi   wàn mǎi zhái mèng huàn pào yǐng ōu
jiāng 西 jiā   bái shā cuì zhú quán shí yōu
máo wéi sāo bèi yǎng   quē qiáng shǒu xiū
tiān wèi shì   yuè xíng zhù zuò yóu
wéi zhū mén shì   zuò bái xiū
yǒu shí jīng qiān yóu hàn màn   yǒu shí shí guī qiū
shēng yuán zhě chéng ér huài   cháng néng wéi zhè duàn  
xīn néng wéi zhī yōu zào yún  
shēn zhuì yóu yáo huǐ jié wèi shì fēi  
qiū zhí liǎng jiào lóu xié zhū gōng xià shān  
yǒu dǒu jiǔ guī lái xiāng quàn chóu