瓶花斋雨集天台寺僧适以鹿衔草至瓯亭索赋分䪨

唐代 全祖望
小草曰吴风,其来自洞天。逐逐千年鹿,见之口流涎。 藉以金庭茅,沃以桐柏泉。一茎足疗饥,十茎足忘寒。 久久遂跨鹿,御风游层元。寺僧日拾之,珍重禅枝前。 时从绮霞中,一接紫柏烟。道力兼佛力,妙合弥神完。 词客一见喜,拟取投觥船。向我徵掌故,欲补桐君萹。 鸦衔足消毒,蛇衔足摧坚。龙衔足导气,功效各有传。 惟群动有鹿,亦最夸长年。其类为群麋,嗜好伯仲间。 解角候虽别,口泽颇同然。我闻其赋材,上禀鹑鸟躔。 阳冰暨阴大,道在互节宣。谓宜参二冬,和齐乃无愆。 或者妄解之,贻误不可言。愿君更致详,折衷访臞仙。 吾衰已冉冉,百忧感缠绵。鹿亭大小韭,力不振积孱。 何当度阆风,长啸弃尘缘。今夕且听雨,蕉窗漏溅溅。
xiǎo cǎo yuē fēng   lái dòng tiān zhú zhú qiān nián jiàn 鹿   zhī kǒu liú xián    
jiè jīn tíng máo   tóng bǎi quán jīng liáo shí   jīng wàng hán    
jiǔ jiǔ suì kuà 鹿   fēng yóu céng yuán sēng shí zhī zhēn   zhòng chán zhī qián    
shí cóng xiá zhōng   jiē bǎi yān dào jiān miào   shén wán    
jiàn   tóu gōng chuán xiàng zhēng zhǎng   tóng jūn biǎn    
xián xiāo   shé xián cuī jiān lóng xián dǎo gōng   xiào yǒu chuán    
wéi qún dòng yǒu 鹿   zuì kuā cháng nián lèi wèi qún shì   hào zhòng jiān    
jiě jiǎo hòu suī bié   kǒu tóng rán wén cái shàng   bǐng chún niǎo chán    
yáng bīng yīn   dào zài jié xuān wèi cān èr dōng   nǎi qiān    
huò zhě wàng jiě zhī   yán yuàn jūn gèng zhì xiáng shé   zhōng fǎng 访 xiān    
shuāi rǎn rǎn   bǎi yōu gǎn chán mián tíng 鹿 xiǎo jiǔ   zhèn càn    
dāng láng fēng   cháng xiào chén yuán jīn qiě tīng jiāo   chuāng lòu jiān jiān