客有为余话登天坛遇雨之状因以赋之

唐代 刘禹锡
清晨登天坛,半路逢阴晦。疾行穿雨过,却立视云背。 白日照其上,风雷走于内。滉瀁雪海翻,槎牙玉山碎。 蛟龙露鬐鬣,神鬼含变态。万状互生灭,百音以繁会。 俯观群动静,始觉天宇大。山顶自晶明,人间已霶霈。 豁然重昏敛,涣若春冰溃。反照入松门,瀑流飞缟带。 遥光泛物色,馀韵吟天籁。洞府撞仙钟,村墟起夕霭。 却见山下侣,已如迷世代。问我何处来,我来云雨外。
qīng chén dēng tiān tán   bàn féng yīn huì xíng chuān 穿 guò què   shì yún bèi    
bái zhào shàng   fēng léi zǒu nèi huàng yàng xuě hǎi fān chá   shān suì    
jiāo lóng liè   shén guǐ hán biàn tài wàn zhuàng shēng miè bǎi   yīn fán huì    
guān qún dòng jìng   shǐ jué tiān shān dǐng jīng míng rén   jiān pāng pèi    
huò rán zhòng hūn liǎn   huàn ruò chūn bīng kuì fǎn zhào sōng mén   liú fēi gǎo dài    
yáo guāng fàn   yùn yín tiān lài dòng zhuàng xiān zhōng cūn   ǎi    
què jiàn shān xià   shì dài wèn chǔ lái   lái yún wài