酬孝甫见赠十首(各酬本意,次用旧韵)

唐代 元稹
宋玉秋来续楚词,阴铿官漫足闲诗。 亲情书札相安慰,多道萧何作判司。 杜甫天材颇绝伦,每寻诗卷似情亲。 怜渠直道当时语,不著心源傍古人。 十岁荒狂任博徒,挼莎五木掷枭卢。 野诗良辅偏怜假,长借金鞍迓酒胡。 曾经绰立侍丹墀,绽蕊宫花拂面枝。 雉尾扇开朝日出,柘黄衫对碧霄垂。 一自低心翰墨场,箭靫抛尽负书囊。 近来兼爱休粮药,柏叶纱罗杂豆黄。 莫笑风尘满病颜,此生元在有无间。 卷舒莲叶终难湿,去住云心一种闲。 无事抛棋侵虎口,几时开眼复联行。 终须杀尽缘边敌,四面通同掩大荒。 原宪甘贫每自开,子春伤足少人哀。 巷南唯有陈居士,时学文殊一问来。 每识闲人如未识,与君相识更相怜。 经旬不解来过宿,忍见空床夜夜眠。 开坼新诗展大璆,明珠炫转玉音浮。 酬君十首三更坐,减却常时半夜愁。
sòng qiū lái chǔ   yīn kēng guān màn xián shī
qīn qíng shū zhá xiāng ān wèi   duō dào xiāo zuò pàn
tiān cái jué lún   měi xún shī juàn shì qíng qīn
lián zhí dào dāng shí   zhù xīn yuán bàng rén
shí suì huāng kuáng rèn   ruó shā zhì xiāo
shī liáng piān lián jiǎ   zhǎng jiè jīn ān jiǔ
céng jīng chuò shì dan chi   zhàn ruǐ gōng huā miàn zhī
zhì wěi shàn kāi cháo chū   zhè huáng shān duì xiāo chuí
xīn hàn chǎng   jiàn chá pāo jǐn shū náng
jìn lái jiān ài xiū liáng yào   bǎi shā luó dòu huáng
xiào fēng chén mǎn bìng yán   shēng yuán zài yǒu jiàn
juǎn shū lián zhōng nán shī 湿   zhù yún xīn zhǒng xián
shì pāo qīn kǒu   shí kāi yǎn lián xíng
zhōng shā jǐn yuán biān   miàn tōng tóng yǎn huāng
yuán xiàn gān pín měi kāi   zi chūn shāng shǎo rén āi
xiàng nán wéi yǒu chén shì   shí xué wén shū wèn lái
měi shí xián rén wèi shí   jūn xiāng shí gēng xiāng lián
jīng xún jiě lái guò 宿   rěn jiàn kōng chuáng mián
kāi chè xīn shī zhǎn qiú   míng zhū xuàn zhuǎn yīn
chóu jūn shí shǒu sān gēng zuò   jiǎn què cháng shí bàn chóu