题杨颖士西亭
静得亭上境,远谐尘外踪。凭轩东南望,鸟灭山重重。
竹露冷烦襟,杉风清病容。旷然宜真趣,道与心相逢。
即此可遗世,何必蓬壶峰。
jìng
静
dé
得
tíng
亭
shàng
上
jìng
境
,
yuǎn
远
xié
谐
chén
尘
wài
外
zōng
踪
。
。
píng
凭
xuān
轩
dōng
东
nán
南
wàng
望
,
niǎo
鸟
miè
灭
shān
山
chóng
重
chóng
重
。
。
zhú
竹
lù
露
lěng
冷
fán
烦
jīn
襟
,
shān
杉
fēng
风
qīng
清
bìng
病
róng
容
。
。
kuàng
旷
rán
然
yí
宜
zhēn
真
qù
趣
,
dào
道
yǔ
与
xīn
心
xiāng
相
féng
逢
。
。
jí
即
cǐ
此
kě
可
yí
遗
shì
世
,
hé
何
bì
必
péng
蓬
hú
壶
fēng
峰
。
。