嘉定甲戌孟秋二十有七日起居舍人兼直学士院

宋代 戴复古
禁城鸡唱金门开,起居舍人携疏来。 榻前一奏一万字,历历写出忠义怀。 顿首惶恐臣昧死,越录敢言天下事。 百年河洛行胡朔,恨满东南天一角。 夷甫诸人责未酬,志士愁眠剑锋落。 天意未回事难举,乡来一试成千误。 尤羊频岁自相屠,盛衰大抵由天数。 昨臣衔命出疆时,自期有去必无归。 屈膝穹庐当愤死,天相孤忠半道回。 金山之下长江水,击楫中流书壮志。 东风吹上妙高台,略望江淮见形势。 形势从来只如此,几年待得天时至。 朝廷为计保万全,往往忘却前朝耻。 臣今未暇论规恢,胡虏已忘何虑哉。 中原旷地无人管,政恐英雄生草莱。 北方苦饥民骨立,万一东来窃吾粟。 边头诸州无铁壁,供问谁能备仓卒。 请朝廷厉精兵,择良将。 办多多,策上上。 更选人材,老练通达。 分守要冲,讲明方略。 一贤可作万里城,一人可当百万兵。 坐令国势九鼎重,所赖君心一点明。 长笺奏彻龙颜悦,继言臣愚进此说。 言虽甚鄙用甚切,宸断必行天下福, 勿谓儒生论迂阔。臣之肝胆与人别, 读书岂为文章设。王师若出定中原, 玉堂敢草平羌策。
jìn chéng chàng jīn mén kāi   shè rén xié shū lái  
qián zòu wàn   xiě chū zhōng huái 怀  
dùn shǒu huáng kǒng chén mèi   yuè gǎn yán tiān xià shì  
bǎi nián luò xíng shuò   hèn mǎn dōng nán tiān jiǎo  
zhū rén wèi chóu   zhì shì chóu mián jiàn fēng luò  
tiān wèi huí shì nán   xiāng lái shì chéng qiān  
yóu yáng pín suì xiāng   shèng shuāi yóu tiān shù  
zuó chén xián mìng chū jiāng shí   yǒu guī  
qióng dāng fèn   tiān xiàng zhōng bàn dào huí  
jīn shān zhī xià cháng jiāng shuǐ   zhōng liú shū zhuàng zhì  
dōng fēng chuī shàng miào gāo tái   lüè wàng jiāng huái jiàn xíng shì  
xíng shì cóng lái zhī   nián dài de tiān shí zhì  
cháo tíng wèi bǎo wàn quán   wǎng wǎng wàng què qián cháo chǐ  
chén jīn wèi xiá lùn guī huī   wàng zāi  
zhōng yuán kuàng rén guǎn   zhèng kǒng yīng xióng shēng cǎo lái  
běi fāng mín   wàn dōng lái qiè  
biān tóu zhū zhōu tiě   gōng wèn shuí néng bèi cāng  
qǐng cháo tíng jīng bīng   liáng jiàng  
bàn duō duō   shàng shàng  
gēng xuǎn rén cái   lǎo liàn tōng  
fēn shǒu yào chōng   jiǎng míng fāng lüè  
xián zuò wàn chéng   rén dāng bǎi wàn bīng  
zuò lìng guó shì jiǔ dǐng zhòng   suǒ lài jūn xīn diǎn míng  
cháng jiān zòu chè lóng yán yuè   yán chén jìn shuō  
yán suī shén yòng shén qiè   chén duàn xíng tiān xià  
wèi shēng lùn kuò chén zhī gān dǎn rén bié    
shū wéi wén zhāng shè wáng shī ruò chū dìng zhōng yuán    
táng gǎn cǎo píng qiāng