天湖庆云寺

唐代 全祖望
明镜本无台,菩提本无树。天湖本无湖,莫问滥觞处。 放舟羚羊峡,取道大蕉园。遥青四十里,知是白云源。 路曲拟羊肠,林深怖虎穴。因缘古佛慈,膜拜不胫集。 梁郎既舍宅,曹洞遂传衣。一自栖壑来,弓冶盛军持。 山花不识名,各各吐香气。山鸟啼其间,盎然感春意。 从行二三子,捷足善探奇。而我已颓然,扶掖仗阇黎。 努力跻绝顶,端州如弹子。一苇漓江流,渺然沟浍耳。 俯睇七星岩,蒲伏来朝宗。或曰彼沥湖,原与天湖通。 天湖今已平,沥湖渐亦闭。伏见均有时,开塞定一气。 更陟大龙湫,飞瀑满空山。清入人心脾,寒动人鬓鬟。 其馀诸小潭,环拱尚八九。或曰是皆湖,未知果然否。 山僧爱敬客,啜我白云茶。肺腑涤尘氛,齿颊吐香花。 坐久移我情,疑与下界隔。转嫌岚气浓,鹧鸪催归客。 阿谁不学者,妄托轩辕遗。谓是攀髯迹,谬语真无稽。 老夫病愁馀,百事已心死。一榻借诸天,五言授侍史。 未能写清胜,聊以正图经。他日讨文献,讹谬庶有徵。
míng jìng běn tái   běn shù tiān běn   wèn làn shāng chù    
fàng zhōu líng yáng xiá   dào jiāo yuán yáo qīng shí zhī   shì bái yún yuán    
yáng cháng   lín shēn xué yīn yuán   bài jìng    
liáng láng shě zhái   cáo dòng suì chuán lái gōng   shèng jūn chí    
shān huā shí míng   xiāng shān niǎo jiān àng   rán gǎn chūn    
cóng xíng èr sān   jié shàn tàn ér tuí rán   zhàng shé    
jué dǐng   duān zhōu dàn wěi jiāng liú miǎo   rán gōu huì ěr    
xīng yán   lái zhāo zōng huò yuē yuán   tiān tōng    
tiān jīn píng   jiàn jiàn jūn yǒu shí kāi   sāi dìng    
gèng zhì lóng qiū   fēi mǎn kōng shān qīng rén xīn hán   dòng rén bìn huán    
zhū xiǎo tán   huán gǒng shàng jiǔ huò yuē shì jiē wèi   zhī guǒ rán fǒu    
shān sēng ài jìng   chuài bái yún chá fèi chén fēn chǐ   jiá 齿 xiāng huā    
zuò jiǔ qíng   xià jiè zhuǎn xián lán nóng zhè   cuī guī    
ā shuí xué zhě   wàng tuō xuān yuán wèi shì pān rán miù   zhēn    
lǎo bìng chóu   bǎi shì xīn jiè zhū tiān   yán shòu shì shǐ    
wèi néng xiě qīng shèng   liáo zhèng jīng tǎo wén xiàn é   miù shù yǒu zhēng