和披秀韵与般阳明上人

宋代 释慧空
衲僧一口剑,莫问何年铸。既有杀人威,亦有活人句。 说梦老瞿昙,至今未曾悟。为之子孙者,果以何为据。 聚头化城中,自谓得安住。抛却金刚王,记持死汉语。 腊月三十日,一字不堪睹。若惊吾剑在,便解子与午。 忽挂忽为轮,可见不可取。提出长桥蛟,却是南山虎。
sēng kǒu jiàn   wèn nián zhù yǒu shā rén wēi   yǒu huó rén    
shuō mèng lǎo tán   zhì jīn wèi céng wèi zhī sūn zhě guǒ   wéi    
tóu huà chéng zhōng   wèi ān zhù pāo què jīn gāng wáng   chí hàn    
yuè sān shí   kān ruò jīng jiàn zài biàn   jiè 便    
guà wèi lún   jiàn chū cháng qiáo jiāo què   shì nán shān